"Quả nhiên là nơi nguy hiểm và kỳ ngộ cùng tồn tại."
"E rằng Thiên Y, Truyền Pháp hễ tí là chạy tới Tinh hải chí ám cũng có một tầng nhân tố như vậy ở bên trong."
Nhớ tới Thiên Y và Truyền Pháp, trong lòng Lý Phàm không nhịn được tăng thêm mấy phần nghiêm trọng.
Hắn mới ở một lúc như thế đã có thu hoạch không tầm thường như thế.
Rất khó tưởng tượng, hai người này sinh sống trong tinh hải mấy ngàn năm, rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới cỡ nào.
Đề nghị của Thiên Y quả nhiên là lời vàng ngọc.
"Bệnh tật" trong hư không ngay cả hắn cũng vô cùng thận trọng vẫn buông xuống đến trên người Lý Phàm thánh thai.
Không có một điềm báo nào.
Lúc Lý Phàm đắm chìm trong cơn mừng rỡ chính mình sắp đột phá lĩnh ngộ Kiếm Đạo, một cảm giác suy yếu khó hiểu chợt xông lên đầu.
Dưới nội thị, quả nhiên trong thần hồn xuất hiện một điểm đen.
Điểm đen đó ăn mòn thần hồn, hệt như trực tiếp chiếm cứ thần hồn vốn có.
Mặc cho trước đó Lý Phàm đã nuốt rất nhiều bảo vật che chở thần hồn đều không thể ngăn cản sự xâm lấn của nó.
Hơn nữa thủ đoạn tẩm bổ thần hồn chuẩn bị cũng không có hiệu quả.
"Hạn mức cao nhất cường độ thần hồn giảm bớt mà không phải bản thân thần hồn bị hao tổn."
Lý Phàm thánh thai có phần nghiêm trọng.
May mà tốc độ điểm đen này khuếch tán không quá nhanh, Lý Phàm còn kịp lấy biện pháp ứng đối tương ứng.