Luồng kiếm quang này thực sự quá mức sáng ngời, chói mắt.
Thậm chí trên bầu trời Huyền Hoàng giới phía dưới đều thoáng chốc xuất hiện một ngôi sao ban ngày có thể tranh nhau phát sáng với mặt trời trên bầu trời.
Khoảnh khắc này, vô số tu sĩ đưa mắt nhìn về vị trí của Lý Phàm thánh thai.
Mà Thương Thiếu Quân càng thất thần trong nháy mắt, trong lòng thất vọng mất mát.
Kiếm quang vô tận, nhanh chóng tiến lên.
Lý Phàm thánh thai cảm nhận được trói buộc của Tiên Khư càng lúc càng nhỏ.
Sở dĩ có thể thuận lợi như vậy thì ngoài thân hóa Hắc Kiếm Thiên chi kỳ, chém ra một kiếm cực hạn ra, nguyên nhân quan trọng hơn vẫn là ảnh hưởng của lực lượng thần bí ở chỗ sâu tinh hải.
Ra khỏi Huyền Hoàng giới, không có đủ loại pháp tắc trong thế giới quấy nhiễu.
Thế nên càng có thể rõ ràng cảm nhận được lực lượng còn sót lại trong hư không.
"Khác với lực hút Tiên Khư tồn tại vĩnh hằng, lực tinh hải này như thuỷ triều, đứt quãng, liên tục lay động."
Lý Phàm thánh thai cảm nhận được từng trận vĩ lực mênh mông trào tới, thậm chí sinh ra ảo giác lúc này đang lái một chiếc thuyền con ở trên biển cả mưa rền gió dữ, theo sóng chìm nổi.
"Hửm? Phía trước là khôi lỗi bằng đá ta đặt lúc trước?"
Tiến lên trong hư không không bao lâu, Lý Phàm thánh thai lại lần nữa cảm nhận được cảm ứng tách ra trước đó.