Thương Thiếu Quân lập tức hiểu được ý của Lý Phàm.
"Nhưng mà, đây đều là do Lý huynh ngươi suy đoán phải không? Nếu như đoán sai..."
"Sáng nghe đạo, tối chết cũng cam." Vẻ mặt Lý Phàm thánh thai bình tĩnh, không chút sợ hãi.
"Nếu như bỏ lỡ cơ hội hiếm có này, sau này dù ra có còn sống thì cũng sẽ hối hận suốt đời."
"Cho nên ta nhất định phải đi." Giọng điệu Lý Phàm kiên quyết.
"Ta muốn đi xem xem, rốt cuộc thì tồn tại bực nào mà lại có sức mạnh to lớn như vậy." Đôi mắt của hắn tỏa sáng lấp lánh.
Thương Thiếu Quân im lặng không nói gì.
Hiệu quả làm việc của Thanh Huyền quân rất đáng tin cậy.
Trong một ngày cũng đã chuẩn bị đầy đủ tất cả vật tư Lý Phàm cần có.
"Bên ngoài tinh hải, nguy cơ trùng trùng. Sao Lý huynh không chuẩn bị nhiều một chút? Định chỉ dùng những thứ này để bay vào tinh không sao?" Thương Thiếu Quân nói thẳng nghi ngờ trong lòng.
"Nếu như có đủ thời gian, tất nhiên vẫn cần chế tạo một chiếc phi thuyền kiên cố mới thỏa đáng được. Nhưng thời gian không cho phép thì sao? Chỉ có thể dùng thi thuyền Tiên Minh Độ Trần miễn cưỡng thay thế thôi."
Trước mắt thuyền Độ Trần là phi hành pháp bảo được chỉ định duy nhất hiện được Tiên Minh sử dụng để đi lại trong mê vực sương trắng.
Ở kiếp thứ 114, Lý Phàm đã đi theo Kỷ Hoành Đạo, ngồi trên chiếc thuyền này đi tới Vực Thẳm Gào Thét.