Lý Phàm thánh thai lập tức nói sang chuyện khác: "Thiếu Quân, ngươi nghĩ thế nào về sự tồn tại vô hình kia?"
"Không giống tu sĩ, nếu không hắn sẽ không nhắm mắt làm ngơ chúng ta, ngược lại hình như hắn đang chấp hành nhiệm vụ cố định nào đó..."
"Quái vật?" Thương Thiếu Quân một lúc lâu mới thốt ra từ này.
"Nhưng cho dù là quái vật, cũng là sự tồn tại tuyệt đối có thể đè bẹp chúng ta." Hắn tự giễu nói,"Uổng công ta tọa trấn Vực Thẳm Gào Thét mấy trăm năm, lập được đại công, tự xưng là người hiếm có đối thủ trong trường sinh Huyền Hoàng giới. Ai ngờ đi theo Lý huynh ra ngoài du ngoạn chẳng qua chỉ mới nửa năm một năm, chứng kiến nhiều sự tồn tại khủng khiếp và đáng sợ như vậy. Mới biết lúc trước mình ếch ngồi đáy giếng như thế nào."
Lý Phàm an ủi: "Không phải Thiếu Quân không mạnh. Mà do những lão quái vật này che dấu quá sâu."
Trầm ngâm một lát, Lý Phàm thánh thai hỏi: "Có phải Thiếu Quân cảm thấy hơi nản lòng thoái chí rồi không?"
"Cũng không phải, cũng không phải. Có câu nói quốc gia sắp diệt vong, thì nhất định có yêu nghiệt. Những hiện tượng hỗn loạn càng xảy ra, lại càng chúng tỏ Huyền Hoàng giới đã bệnh nguy kịch." Thương Thiếu Quân cảm thấy chán nản trong lòng một lúc, chợt trở nên sục sôi.
"Nhưng mà, với thực lực của hai người chúng ta, muốn thay đổi tất cả, có chút khó khăn."