Lúc đó Lý Bình đích thân tiến hành kiểm tra, đó là một vật phẩm bình thường tên là 'Ám Hoa U Lan', cho nên hắn cũng không để ý cho lắm.
Nhưng lúc này, theo như lời Tôn Nhị Lang nói, Ám Hoa U Lan bề ngoài chỉ có phẩm chất Nguyên Anh cao nhất, trải qua một khoảng thời gian bồi dưỡng cẩn thận, lại thể hiện ra năng lực hoàn toàn không phù hợp với lẽ thường.
"Toàn Nhược Sơ người này, tuy đã đến trung niên, nhưng lại không có thành tựu gì. Cha nương đều mất, không thê tử không nhi nữ. Sở thích cả đời chỉ có câu cá trồng hoa, tính tình lạnh nhạt, không có dã tâm gì. Cho nên sau khi câu được quả cầu ánh sáng màu trắng, hắn cũng không chán nản cho lắm. Thậm chí hắn còn yêu thích Ám Hoa U Lan này hơn những bảo vật khác."
"Vốn cho rằng, Ám Hoa U Lan này giống như đóa hoa bình thường, trưởng thành trong thổ nhưỡng, nuôi dưỡng bằng linh khí. Nhưng sau khi Toàn Nhược Sơ gieo trồng, mặc cho hắn chăm sóc cẩn thận như thế nào, nó vẫn luôn có dáng vẻ tàn úa, sắp chết đến nơi. Toàn Nhược Sơ yêu hoa sốt ruột, để cứu sống Ám Hoa U Lan này, vậy mà hắn lại làm một chuyện phỉ di sở tư." Tôn Nhị Lang cúi đầu, thấp giọng nói với Thánh Hoàng.
"Vậy mà hắn lại trồng Ám Hoa U Lan trên người mình! Dùng cơ thể mình làm thổ nhưỡng, dùng tinh huyết để nuôi dưỡng nó..."