Ân thượng nhân vừa nói, từng dòng văn tự xuất hiện từ trong không trung ở trước mặt hắn. Chúng tự động hội tụ và ghi chép.
"Mà con đường tân pháp của dựa ta để trúc cơ chính là dung nhập gông xiềng trên người vào bản thân!"
"Mặc cho quan ải phía trước có khó khăn đến mức nào, ngươi cũng có thể tự động biến hóa thích ứng..."
Ân thượng nhân miêu tả hết sức cẩn thận, Lý Bình cũng chăm chú lắng nghe.
"Ví dụ như nếu ngươi cũng muốn tu hành "dựa ta để trúc cơ". E rằng ngươi phải luyện hóa và hấp thu toàn bộ vương triều này vào trong cơ thể..." Hắn đột nhiên nói.
Lý Bình suy ngẫm chốc lát, có chút hiểu ra: 'Nếu như vậy thì sợ là Thiên Đế Khí Điển của ta cùng với hàng tỷ thần dân Đại Khải đều sẽ bị ta hấp thu trong nháy mắt."
"Dựa ta để trúc cơ chôn vùi những gì bản thân đã trải qua, tạo nên thành tựu vô hạn trên con đường đạo tương lai..."
Ân thượng nhân vỗ tay và tán đồng: "Đúng là như thế!"
Khi văn tự cuối cùng được hình thành và tạo thành một quyển sách mỏng nhỏ. Ân thượng nhân cầm bản tâm đắc trong tay, vẻ mặt mừng rỡ.
Cho dù bản tâm đắc mà bản thân tổng kết đã quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn nữa thì trong lòng Ân thượng nhân vẫn tràn đầy sự vui mừng, lật xem nhiều lần.
Nhưng khi nhìn trang giấy trống không tiếp theo, vẻ mặt hắn không khỏi hiện lên sự ngượng nghịu.