Mọi việc trong Tiên Lũy Vĩnh Hằng đều xử lý hoàn tất, không còn gì cần phải lo lắng nữa.
Thương Thiếu Quân cùng Lý Phàm đứng ở bên ngoài Tiên Lũy Vĩnh Hằng, nhìn sương trắng mịt mờ.
"Tiếp theo, chúng ta đi hướng nào?"
Tự nhiên gánh trọng trách "cứu vớt Huyền Hoàng giới, thật sự phải lên đường, trong lòng Thương Thiếu Quân vẫn có chút mơ màng.
Có điều, việc đã tới nước này, hắn cũng không thể đổi ý được nữa.
Thương Thiếu Quân liếc nhìn Lý Phàm ở bên cạnh, hắn tin chắc rằng nếu như lúc này hắn đổi ý, đối phương nhất định sẽ dùng kiếm chém chết hắn.
"An nguy của Huyền Hoàng gắn liền với bản thân. Cảm giác như vậy..."
"Cũng không tệ lắm." Thương Thiếu Quân thầm nghĩ ngợi.
Lý Phàm vươn tay ra, một thanh kiếm nhỏ dài không quá bàn tay xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Nó dường như như cảm ứng được gì đó và không ngừng xoay tròn.
Cuối cùng, mũi kiếm chỉ về một phương hướng rồi ngừng lại.
Thương Thiếu Quân nhìn theo hướng mà thanh kiếm nhỏ đã chỉ.
"Phàm thứ gì có tồn tại, ắt sẽ lưu lại dấu vết. Đạo bóng dáng thần bí kia tuy vô cùng mạnh mẽ nhưng chỉ cần hiện thân ở Huyền Hoàng giới thì sẽ không thể tránh khỏi sinh ra những vướng mắc với hiện thực. Chúng ta chỉ cần truy đuổi hắn thì sẽ có thể tìm được càng nhiều bằng chứng." Ánh mắt Lý Phàm sáng quắc.
Thương Thiếu Quân cảm thấy Lý Phàm nói rất có lý, hắn gật đầu tán thành.