Thời gian ba ngày thoáng một cái đã qua.
Trong thời gian này, Lý Phàm luôn trấn giữ ở cửa vực thẳm.
Phàm là có ma âm xuất hiện lại, sẽ bị hắn dễ dàng dùng kiếm quang tiêu diệt.
Thanh Huyền quân bên trong Tiên Lũy Vĩnh Hằng đều sùng bái quan sát bóng lưng Lý Phàm.
Cũng có không ít người thông minh, ghi chép lại hình ảnh Lý Phàm kiếm quang diệt ma.
Nhiều lần nghiền ngẫm.
Thật sự có một số có lĩnh ngộ, thực lực tăng mạnh.
Thời gian mà hai bên ước định đã đến, Lý Phàm thánh thai không chút do dự.
Dưới chú ý của mọi người, đứng dậy hướng vào bên trong Vực Thẳm Gào Thét, chậm rãi đi đến.
Căn bản không có ý muốn chờ đợi Thương Thiếu Quân.
Mà nhìn Lý Phàm sẽ phải một mình xuất phát, bên trong Tiên Lũy Vĩnh Hằng không thể tránh khỏi xì xào bàn tán.
Suy cho cùng dù trước đó uy vọng của Thương Thiếu Quân cao hơn, nếu như hắn không có phản ứng đối với chuyện này, hình tượng của hắn sẽ sụp đổ không cách nào vãn hồi.
Những Thanh Huyền quân này đều là chi chính mà hắn trăm năm bồi dưỡng, nếu như mất đi sự ủng hộ thật tâm thật ý của bọn họ, đối với Thương Thiếu Quân mà nói, cũng tuyệt đối xem là tổn thất cực kỳ thê thảm.
Mà với thực lực của Thương Thiếu Quân, cho dù xâm nhập Vực Thẳm Gào Thét, trấn áp ma âm không thành, nhiều nhất cũng chỉ bị thương một chút. Giữ được tính mạng vẫn không có vấn đề.