Lý Phàm biết rõ, càng là chuyện cấm bàn luận, thì càng có thể kích thích lòng hiếu kỳ của mọi người.
Sau khi đám tu sĩ phát hiện chuyện có thể liên quan đến âm mưu to lớn của Truyền Pháp thiên tôn, bất kể có bằng lòng hay không thì bọn họ cũng đã trở thành người ngồi chung trên một chiếc thuyền với Lý Phàm.
"Vậy thì bắt đầu từ Thương Thiếu Quân đi."
Lý Phàm khẽ gật đầu, che giấu nét âm u trong mắt đi. ...
Di tích Thiên Kiếm tông, Kiếm Trủng.
Lý Phàm thánh thai đang ngồi xếp bằng ở bên cạnh hắc kiếm, cảm ngộ muôn vàn kiếm đạo quanh quẩn bên cạnh.
Tuy hắn đã từng dùng kiếm đạo xây dựng căn bản, nhưng giờ phút này, ở trong Kiếm Trủng này, bộ vô số thanh đao kiếm vây quanh, trong lòng Lý Phàm thánh thai vẫn có cảm ngộ mới không ngừng sinh ra như cũ.
"Thiên chi kỳ, chính là quy luật vốn có của thiên đạo."
"Thế giới biến ảo, quy luật lưu chuyển. Cũng không phải là bất biến. Thời gian ta đến đây thu lấy hắc kiếm không trùng với thời gian mấu chốt, tin là việc thôi thúc kiếm đạo cũng có khác biệt rất nhỏ."
Lý Phàm thánh thai mừng rỡ trong lòng.
Đối với việc nhận biết thế giới xoay chuyển, tiến thêm một bước.
Dưới lòng có cảm giác, hắn phát ra một tiếng thét dài, mười triệu thanh kiếm trên mặt đất cũng theo đó mà không ngừng hơi rung động.
Mà nơi trung tâm vạn kiếm, thanh kiếm gỗ mà Bạch tiên sinh để lại cũng hơi cong.