Lý Phàm khoát tay một cái: "Suy nghĩ của trẻ con như ngựa chạy trên thảo nguyên, cho dù thật sự không thể vẽ ra một con đường rõ ràng, chỉ cần có thể cho tiên sinh một chút chỉ dẫn, như vậy cũng cũng đủ rồi."
Ân thượng nhân hiển nhiên cũng không phải là người bảo thủ gì, gật đầu đồng ý với kế hoạch của Lý Phàm.
Đối với việc những đứa trẻ bị chọn trúng này định trước sẽ bi thảm cả đời cũng không có bao nhiêu đồng tình.
"Đúng rồi, còn có một chuyện ta vẫn luôn canh cánh nghi ngờ muốn hoàn thành, nhưng mãi mà vẫn không đúng cách..." Lý Bình dừng một chút, dường như có chút do dự.
Ân thượng nhân liếc nhìn Lý Bình, tỏ ý kêu hắn nói tiếp.
"Hài cốt của Bạch tiên sinh tán lạc khắp các nơi trên Huyền Hoàng giới. Ta muốn thu thập lại rồi sau đó an táng. Những thứ khác còn dễ nói, cơ bản đều là do tu sĩ âm thầm cất giữ. Duy chỉ có..."
"Xương sọ của hắn lại bị Vạn Tiên Minh cất giữ trong trung tâm Bác Vật Thần Tàng quán."
Trong mắt Lý Bình lóe lên một tia lệ khí, căm hận nói: "Mỗi lần đi thăm đều nghe thấy mấy thứ sâu bọ kia của Vạn Tiên Minh không có chút tôn trọng nào chì chiết nói xấu. Nghĩ đến đây ta đều hận không thể bỏ mặc tất cả, vọt vào đoạt lại xương sọ."
"Đáng tiếc, ta đã thử qua một lần. Hoàn toàn không có khả năng thành công. Bên trong Thần Tàng quán giống như có che giấu một vị cường giả thần bí nào đó. Thậm chí dặt xương sọ của Bạch tiên sinh trong trung tâm Thần Tàng quán cũng là chủ đích của hắn. Đây rõ ràng là một cái bẫy thù hút vô cùng coi trọng Bạch tiên sinh như ta..."