Thân thể Ân thượng nhân chấn động một cái, từ từ rời mắt khỏi đối tượng thí nghiệm, rời đến trên người Vương Huyền Bá.
"Ngươi nói... Cái gì?"
Thanh âm chồng chất khiến Vương Huyền Bá nuốt nước miếng một cái.
Có điều hắn vẫn lấy can đảm lặp lại một lần nữa.
Rồi sau đó không đợi Ân thượng nhân nói chuyện, lại nói: "Tiên sinh có muốn biết Dĩ Ngã Trúc Cơ pháp là do ai viết không?"
Ân thượng nhân vốn còn đang cong lưng từ từ đứng thẳng tắp dậy.
Hắn nhìn chằm chằm Vương Huyền Bá, trong mắt dâng lên ánh sáng đầy vẻ nguy hiểm: "Rốt cuộc ngươi là ai?"
Vương Huyền Bá cười khà khà: "Ta chẳng qua chỉ là một chân chạy vặt thôi. Nếu tiên sinh muốn biết câu trả lời thì đi chuyến với ta là được rồi."
"Dẫn đường!"
Khiến Vương Huyền Bá không lường trước được chính là lần này Ân thượng nhân lại đáp ứng dứt khoát như vậy.
Trong lồng giam sau lưng phun ra sương mù nồng nặc, mấy tên người phàm kêu thảm biến mất.
Cả người Vương Huyền Bá căng thẳng, liền vội vàng gật đầu.
"Đúng rồi, nhà ta chủ nhân còn nhắc nhở tiên sinh, chớ quên cái xương sườn kia, tiện tay mang đi."
Ánh mắt Ân thượng run lên, sát khí trong mắt cũng không thể che giấu được.
Có điều nhìn Vương Huyền Bá lại không có chút lo ngại gì, hắn vẫn phải cưỡng ép đè sát ý xuống.
Tìm tòi trên người một phen mà o tìm được xương sườn.