"Nếu không phải ta bị thương trong quá trình thăng cấp, cảnh giới không ổn định, sợ bị người ngoài phát giác, tập kích. Ta cũng sẽ không tùy tiện trở về."
Lý Phàm khẽ thở dài.
"Tuy nói đến Hộ Pháp đường nhậm chức, bất kể trong tộc hay là Tiên Minh đều sẽ đền bù vật chất nhất định. Nhưng những cái đó cơ bản đã vô dụng với ta, huống chi ba trăm năm thực sự quá lâu."
Lý Phàm thình lình mở mắt, nhìn về phía Ngô Ngưng Lộ.
"Cho nên chuyện ta tấn thăng, tạm thời đừng tiết lộ ra ngoài."
Đối diện với ánh mắt Lý Phàm, thân thể Ngô Ngưng Lộ run lên bần bật, không tự kiềm chế được gật đầu.
Lý Phàm nhắm mắt dưỡng thần lần nữa.
Trong phòng lại rơi vào trong yên tĩnh.
Lập trường băng phong như ẩn như hiện làm cho Ngô Ngưng Lộ gần như toàn lực vận chuyển linh lực mới có thể duy trì nhiệt độ thân thể mình.
Co quắp trong góc phòng, trong lòng Ngô Ngưng Lộ vừa uất ức vừa hâm mộ.
"Đây chính là uy thế của Hợp Đạo ư? Không nghĩ tới hắn lại cũng có ngày tấn thăng Hợp Đạo. Vốn cho rằng Tôn Vi Châu sẽ đi đầu đột phá trong thế hệ trẻ tuổi."
Ngô Ngưng Lộ nhìn trượng phu đang điều dưỡng, tu hành, trong đầu suy nghĩ muôn vàn.
Mãi đến khi khí tức chập chùng trên người đối phương dần bình phục, nhưng không nói lời nào, vẫn nhắm mắt tĩnh toạ.
Lúc này Ngô Ngưng Lộ mới thấy ngột ngạt, lặng lẽ đi ra khỏi phòng. ...
"Nếu không đoán sai, không lâu sau, nữ nhân ngu xuẩn này sẽ tiết lộ ra ngoài chuyện đạo lữ của mình đã là cường giả Hợp Đạo."