Quanh thân thuyền gỗ khắc đầy nét vẽ màu bạc phát ra hơi thở huyền ảo.
"Quả thật là tiên gia chí bảo. Bảo bối như này, sư tôn lại có thể yên tâm giao cho ta." Trong lòng Tôn Nhị Lang chấn động, vội vàng gật đầu đáp ứng.
Mà chiếc tiên thuyền kia cũng bay vào trong ngực của hắn.
Cảm giác như đưa tay giật dây lập tức hiện lên trong lòng Tôn Nhị Lang.
"Đi xuống đi." Trong khi hắn trải nghiệm lấy sự huyền diệu của thuyền tiên, đúng lúc giọng nói của Lý Phàm vang lên.
Tôn Nhị Lang cúi đầu hành lễ xin cáo lui.
Cả hậu hoa viên của hoàng cung cũng chỉ còn lại có một mình Lý Phàm.
Dưới mũ chuỗi ngọc, khuôn mặt vô diện trong bóng râm nhìn qua có chút kỳ dị và âm trầm.
"Ha ha, nếu không phải thế giới này đã định trước sẽ không thể kéo dài quá lâu nên dứt khoát thử thụ pháp cho người khác xem sao, có khi phải rất lâu sau ta mới phát hiện thì ra 'Huyền Hoàng Tiên Tâm Chú' không bị hạn chế của pháp không thể đồng tu."
"Là Tiên Tâm Chú không thuộc phạm vi công pháp hay là đãi ngộ thiên đạo Huyền Hoàng để lại cho Huyền Hoàng Đại Thiên Tôn?"
"Bất kể như nào, kế hoạch chọn người kế nhiệm Huyền Hoàng Đại Thiên Tôn thích hợp trong tương lai dễ dàng hơn trong tưởng tượng rất nhiều."
Suy nghĩ của Lý Phàm chậm rãi chuyển động, lắc mình một cái đi tới trên "Thánh Hoàng tọa" của thành Huyền Kinh sừng sững.