Đại trận Thiên Địa Vạn Linh đầu tiên đã xây xong.
Ánh mắt Lý Phàm thoáng chốc xuyên thấu qua các lớp không gian ngăn cách, đến với thế giới người phàm nơi đại trận hiện diện.
Tu sĩ chịu trách nhiệm xây dựng đại trận ở nơi này có biểu cảm phấn khích khi cảm nhận được tu vi khen thưởng mà Từ Bi Chân Tiên giáng xuống bên trong cơ thể.
Nhận được chỉ dẫn trong tăm tối, hắn dứt khoát, ngay lập tức khởi động đại trận.
Quy mô của thế giới người phàm nơi đây có phần lớn hơn cố hương Đại Huyền của Lý Phàm một chút.
Tuy nhiên, cùng với sự khởi động của đại trận Thiên Địa Vạn Linh, màn trời vốn màu xanh như được giặt chợt nhuốm chút màu đỏ của máu quỷ dị.
Màu máu trên trời xoay tròn từng vòng không ngừng, giống như cây cọ, cuối cùng biến thành một con mắt màu máu khổng lồ kỳ dị và đáng sợ.
Cự nhãn lạnh nhạt nhìn chúng sinh phía dưới, giống như con ngơi của thần linh.
Giờ phút này, trong lòng tất thảy sinh linh trong trời đất dâng tràn cảm giác sợ hãi cực độ khó hiểu.
Dưới nỗi sợ bản năng, cơ thể bọn họ không thể ngừng run rẩy, nằm liệt trên mặt đất.
Tuy vẫn chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng cảm xúc tuyệt vọng cũng đã lan rộng trên trái đất.
Đương nhiên, không phải là không có tồn tại can đảm tiến hành phản kháng cự nhãn màu máu này.
Nhưng tất cả những gì bọn họ có thể làm vẻn vẻn là chỉ tay lên trời phẫn nộ chửi rủa, nổi cơn thịnh nộ trong bất lực mà thôi.