"Nếu như Đông Cực hoàn toàn chứng đạo, rất có khả năng trực tiếp thay đổi quy tắc truyền pháp định ra ở Huyền Hoàng giới..."
Với kinh nghiệm nhiều lần dòm ngó thiên đạo, với mức độ nhận biết nhạy bén với thiên địa chi lý của Lý Phàm, hắn gần như không nằm dưới bất cứ tu sĩ Hợp Đạo nào.
Quan sát kỹ càng trong khoảng cách gần như vậy, suy luận hắn rút ra chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì.
"Có thể sáng tạo ra 'Linh trì tịnh thể' cho người phàm, Đông Cực này e rằng cũng là nhân vật giống như Bạch tiên sinh. Chỉ tiếc..."
"Chẳng những bị thế nhân quên lãng, ngay đến cả bản thân cũng sống không bằng chết, biến thành khôi lỗi át chủ bài cuối cùng của Vạn Tiên Minh." Lý Phàm khẽ lắc đầu.
"Đây là kết cục của kẻ yếu. Nhưng sẽ không bao giờ là chốn về của ta."
"Truyền Pháp tiên tôn..."
"Ai dà..."
Trận chiến của Thiên Dương và Đông Cực, tất cả mọi người trong Linh Mộc giới đều không thể can thiệp.
Dù muốn giúp cũng có lòng mà không có sức.
Chỉ e đám đông hợp sức, được trận pháp của Lý Phàm tăng cường, cũng là như thế.
Chưa tiếp cận được chiến trường của hai người thì bọn họ đã bị dư âm của cuộc chiến chấn đến linh lực sục sôi, khí tức hỗn loạn.
"Đây là cảnh giới Trường Sinh sao?"
Gương mặt ai nấy đều phức tạp.
Nơi sâu thẳm trong ánh mắt còn tuôn trào chút tuyệt vọng.