Thành viên hội liên hợp đang vội vàng chuẩn bị rút lui.
Lý Phàm thánh thai thì lại không hề hoang mang mà bày trận.
Khi phát hiện ra phía sau có bóng người xuất hiện thì động tác của Lý Phàm hơi dừng lại.
"Thượng sứ... thật sự muốn như thế sao?"
Người đến là đại thụ chi linh của Linh Mộc giới, Lâm Linh.
"Một khi phát động trận pháp này, chỉ sợ mọi thứ trong Linh Mộc giới đều tan biến." Lâm Linh nhìn đường cong màu bạc ẩn hiện trên mặt đất, nói với sắc mặt trắng bệch.
Lý Phàm cười đáp: "Chúng ta dời đi theo chiến lược. Vùng đất Linh Mộc giới màu mỡ như vậy, sao có thể để Vạn Tiên Minh hưởng lợi không như vậy được? Đương nhiên phải hủy nó đi. Ngược lại là ngươi..."
"Trong khoảng thời gian này không chú ý đến, mức độ trận pháp của ngươi tiến bộ không ít. Thế mà có thể nhìn ra ẩn ý ta bố trí trận pháp?" Ánh mắt của Lý Phàm đảo qua người Lâm Linh.
Lâm Linh mím môi nói: "Ta không có bản lĩnh đó. Chẳng qua là linh mộc đồng tâm, đối mặt với nguy cơ sống chết nên cảm ứng được thôi."
"Một ngày nào đó chúng ta sẽ trở lại được không? Xem như tạm thời nhường nơi này cho Vạn Tiên Minh được không? Ta tin tưởng dưới sự lãnh đạo của thượng sứ, ngày đó sẽ không quá lâu."
Ai mà nghĩ đến, thụ linh vô tri hồ đồ ngày xưa lại nói ra được lời khuyên với giọng điệu dịu dàng như thế.