Theo trận pháp ở Linh Mộc giới hiện lên trên mặt đất, một luồng dao động vô hình bao phủ toàn bộ thế giới. Mà Linh Mộc giới vốn bị kéo lên rất nhanh cũng lập tức cắt đứt liên hệ trong nháy mắt.
Chấn động dần giảm bớt, cuối cùng dừng lại ở nơi không rõ.
Trước tiên Lý Phàm kiểm tra phương vị hiện nay ở Linh Mộc giới.
Vậy mà từ phía đông ở Vạn Tiên Minh đã chuyển đến phía nam.
Cách vòng xoáy liệt giới kia còn không xa.
"Đây là dự định mượn nhờ sức mạnh liệt giới thiên nhiên, trực tiếp đập nát thế giới à? Vạn Tiên Minh đúng là tính toán rất hay."
Có thể hóa giải sức mạnh của Phù Độ Tinh Không, lần này biểu hiện của Linh Mộc giới thực sự vượt xa tưởng tượng của Vạn Tiên Minh.
Dường như nội bộ có ý kiến khác nhau, không tiếp tục tấn công.
Nhưng Lý Phàm có thể phát hiện ra được, trong hư không xung quanh, không có tu sĩ Tiên Minh hiện lên nữa, hoàn toàn bao vây Linh Mộc giới.
Mà mấy người Bách Hoa đạo nhân, Dược Vương tông cũng nhận ra tình hình trước mắt, sắc mạt khá tệ.
"Đây gọi là chó cùng rứt giậu."
"Xem ra kiếp này suy tính vẫn chưa đủ chu đáo. Đợi lần tiếp theo chế tạo căn cứ Linh Mộc giới thì có lẽ sẽ thêm vào toàn bộ năng lực thuấn dị của tiểu thế giới."
"Trước hôm nay, muốn làm đến mức ấy còn hơi khó khăn. Nhưng có Vạn Tiên Minh làm mẫu, haha..." Trong lòng Lý Phàm cười lạnh nói.