Chỉ có điều trận pháp tấn công sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào như một trừng phạt.
Đương nhiên nó không thể khiến Lý Phàm bị thương được.
"Chỉ sợ bọn họ lục tung Huyền Hoàng giới cũng không nghĩ tới ta ở trong này đâu."
"Mà đợi đến khi bọn họ quên ta chính là lúc ta nên ra ngoài."
Lý Phàm giống như trở về nhà, từ đó định cư ở trong U Ngục một cách thoải mái.
Đối với hắn, thật sự không có sự khác biệt gì giữa giữa Linh Mộc giới và U Ngục.
Thời gian trong U Ngục dường như đã mất đi ý nghĩa.
Thứ phải đối mặt mỗi ngày chỉ là bóng tối nhất thành bất biến. Cùng với những tiếng kêu rên đau đớn dường như không bao giờ ngưng nghỉ bên tai.
Trình độ trí tuệ của những cai ngục hắc vụ kia dường như cũng không cao lắm. Đối với kẻ tù tội đột nhiên lòi ra như Lý Phàm, bọn họ cũng chỉ phát ra những tiếng cười khặc khặc quái dị, sau đó kích hoạt trận pháp trong phòng giam một cách máy móc để tra tấn Lý Phàm.
Đương nhiên là tất cả đều được Lý Phàm hóa giải dễ dàng.
Chẳng qua là hắn vấn rất phối hợp mà mô phỏng ra tiếng hét của mình, lừa để những cai ngục hắc vụ này cảm thấy hài lòng rời đi.
Trong U Ngục, ngoài những cai ngục cấp thấp thường xuất hiện, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy tu sĩ của Vạn Tiên Minh đi tuần tra.
Có tổng cộng ba người, thay phiên nhau đến đây. Đối với công việc tuần tra U Ngục, bọn họ thường cũng chỉ là đi lướt qua. Suy cho cùng thì U Ngục đã yên bình mấy ngàn năm, cho tới bây giờ vẫn chưa xảy ra bất cứ rối loạn nào.