"Đúng vậy, lão đại. Tuy ta rất tin tưởng và luôn đi theo ngươi. Nhưng kỳ thật trong lòng ta vẫn cảm thấy rất khó hiểu."...
Với sự chất vấn của những người bên cạnh, vẻ mặt Trương Hạo Ba không có nhiều dao động.
Hắn chỉ mở bản đồ ra, phân chia vị trí, chỉ huy đâu vào đấy và bảo mọi người tiếp tục lên đường.
Hắn vừa đi vừa nói: "Các ngươi không nhận ra gần đây trên đảo tựa hồ thiếu đi vài ngươi ư? Kể từ lần trước nghe nói có tiên sư Vạn Tiên Minh tới."
"Không chỉ đảo chúng ta ở mà những đảo khác, bao gồm cả tiên sư kia đều âm thầm rút khỏi biển Tùng Vân."
"Rất hiển nhiên là đang có biến cố lớn gì đó đang xảy ra." Trương Hạo Ba vô cùng bình tĩnh và phân tích: "Thay vì ở lại biển Tùng Vân chờ chết, chi bằng đi tới nơi này thử xem."
Nghe vậy, những người khác vẫn giữ vẻ mặt không dám tin.
Thậm chí có người không khỏi phản bác: "Nhưng hiện tại chẳng phải dưới sức mạnh to lớn của Thiên tôn bao phủ, ai cũng có thể chết đi sống lại sao? Nếu có thể sống lại thì có gì phải sợ chứ?"
Trương Hạo Ba hừ lạnh, không giải thích thêm.
"Nếu bằng lòng đi cùng ta thì tiếp tục đi theo. Nếu không muốn thì thuyền vẫn còn ở bờ biển, ngươi có thể tự trở về bất cứ lúc nào." Giọng điệu hắn lạnh lùng.
Nghe vậy, mọi người đồng loạt câm như hến, không dám nói nhiều hơn nữa.