Ánh mắt nó đầy sự hoảng sợ, bất lực giãy giụa cố gắng đứng dậy.
Nhưng dưới thân thể của nó như có một vũng bùn vô hình. Trong vũng bùn đó có vô số bàn tay liên tục kéo nó xuống.
Dưới sự quan sát của Lý Phàm, con sư hổ thú cứ như vậy bị u ám nuốt chửng.
Hài cốt cũng không còn.
Từ đầu đến cuối, Lý Phàm không hề "nhìn thấy" sự hiện diện của u ám.
Nhưng đúng là sư hổ thú đã biến mất trước mắt hắn.
Lý Phàm cẩn thận kiểm tra mặt đất nơi u ám phủ xuống, không có lưu lại bất kỳ lực lượng nào.
"Đến rồi đi không dấu vết, khó lòng phòng bị." Lý Phàm sờ cằm, rơi vào trầm tư.
Mà đám người U tộc kia lại lần nữa nhắm mắt và thành kính cầu nguyện.
"Tựa hồ chỉ có bọn họ mới có thể đáp lại u ám thông qua hình thức cầu nguyện này. Nhân loại bình thường có làm ra dáng vẻ giống đến mức nào đi chăng nữa, cũng không có cách dẫn động lực u ám."
"Điều đó rất dễ hiểu, chỉ có tham gia Vạn Giới Liên Hợp hội bọn ta, thông qua lời thề của tượng Chân Tiên và gia nhập vào lưới Chân Tiên, khi đó lời cầu nguyện của hắn mới được ta cảm ứng. Thiết nghĩ, lực u ám cũng tồn tại như một mạng lưới vô hình."
Lý Phàm thầm nghĩ: "Thế nên, mấu chốt ở đây là làm sao gia nhập vào mạng lưới này mà không bị u ám nuốt chửng."
Bên trong U giới, dáng vẻ quỷ dị của di thể Mặc Nho Bân vẫn còn sống động trước mắt. Chỉ là khi tiếp xúc với nó thì thân thể đều rơi vào kết cục như vậy. Rất khó tưởng tượng được thân thể và thần hồn có thể may mắn thoát khỏi sau khi chìm vào trong u ám.