Lý Phàm không nhịn được híp mắt.
Hồi lâu sau, hắn mới thu liễm suy nghĩ.
Một lần nữa nhìn về phía Tiên quyển cáo lệnh trước mắt.
"Lấy hay là không lấy?"
Một vấn đề nan giải lập tức bày ra trước mặt Lý Phàm.
"Cho dù thất bại, đời sau cũng có thể tới lần nữa."
"Chỉ cần có thể tự mình xem Tiên quyển cáo lệnh thì không uổng chuyến này."
Không rối rắm bao lâu, Lý Phàm vươn tay, điều động thần lực vô tận, thoáng chốc bao phủ lên chỗ vỡ cấm chế phía trên hai bảo vật.
Song lúc đang muốn thu phục bọn chúng lại xuất hiện chút phiền phức.
Hoang Thần ấn và Tiên quyển cáo lệnh đều là đồ vật đến từ Tiên giới.
Không phải vật phàm lấy được dễ như trở bàn tay.
Lấy lực lượng Huyền Hoàng thiên tôn của Lý Phàm hiện giờ, nếu là chỉ lấy một món trong đó còn có thể vô cùng ổn định, sẽ không kinh động tu sĩ Thiên Khu tông.
Nhưng nếu muốn đồng thời ép lấy hai món thì có vẻ hơi miễn cưỡng, khó tránh gây ra động tĩnh tương đối lớn.
Lúc đầu nhận thấy được dị thường là hộp gỗ thứ ba trong bí khố.
Tựa như phát giác được hai hàng xóm làm bạn rất lâu thế mà đã thoát vây, tồn tại không biết bị phong ấn trong hộp gỗ lập tức nóng nảy bắt đầu chuyển động.
Phát ra tiếng vang dồn dập rất nhỏ.
Vô số ảo cảnh ùn ùn kéo đến, không ngừng hiện lên trước mắt tại Lý Phàm.
Động tác thu hai món bảo vật của Lý Phàm cũng không khỏi hơi ngừng lại.