Lý Phàm đầu tiên là cẩn thận quan sát cái hộp gỗ kia. Hắn nhạy bén nhận ra trong hộp gỗ dường như giam cầm vật sống nào đó. Đang không ngừng hơi rung động với tần suất và biên độ cực nhỏ. Mỗi lần rung động, khí tức lơ đãng toả ra bên ngoài xung quanh khiến Lý Phàm bây giờ thân là Huyền Hoàng Đại Thiên Tôn cũng mơ hồ cảm thấy có chút nguy hiểm.
Càng có chút kỳ quái là, sinh vật trong hộp gỗ kia dường như cũng cảm thấy được tồn tại của Lý Phàm ở bên ngoài.
Sự rung động càng ngày càng mạnh mẽ.
Dường như đang cám dỗ, thúc giục Lý Phàm mở hộp gỗ ra.
Bên tai mơ hồ hiện ra tiếng vang sột soạt xột xột, trước mắt cũng đồng thời hiện ra rất nhiều ảo giác.
Lý Phàm do dự rất lâu, cuối cùng vẫn lấy ý chí cưỡng ép đè xuống xúc động trong đầu.
Cũng chính là ở lúc này Lý Phàm mới cảm thấy giật mình. 'Huyền Hoàng Tiên Tâm Chú' trước đây dù là trong huyễn cảnh Vẫn Tiên, chỉ cần ý thức tự ngã thức tỉnh là đều sẽ tự động vận hành vậy mà mất hiệu lực không biết từ khi nào.
Không có Tiên Tâm Chú thêm vào, chống lại cám dỗ toàn bộ nhờ vào lực ý chí bản thân Lý Phàm.
Cũng may mà hắn luân hồi nhiều thế, hiểu biết sâu rộng, tâm chí phi phàm.
Nếu không thì e rằng không kiềm chế được ngay tại chỗ, mở ra hộp gỗ.
Lý Phàm cưỡng ép chuyển ánh mắt di chuyển đến trên quyển trục.