Hứa Khắc nắm chặt Thú Chuyển Luân trong tay, không dám thả lỏng tinh thần dù chỉ một giây.
Qua một hồi lâu, đội ngũ Yêu thú nóng nảy động đậy không ngừng mới chậm rãi bình tĩnh trở lại. Nhưng không phải công lao của Hứa Khắc mà là vì Đế Tam Mô hiện thân.
Điều thú vị là vào đại hội thánh thú núi Nam Minh, Đế Tam Mô được nâng đỡ, những nhóm yêu thú này không ai không khịt mũi coi thường, miệng nói là bại hoại của Yêu tộc, vô vàn thú đều tiêu diệt được. Nhưng giờ phút này Đế Tam Mô thật sự hiện thân thì yêu thú lại câm như hến, không ai dám cao giọng nói gì.
Trong lòng Hứa Khắc thầm nghi ngờ.
"Huyền Điểu đại nhân, sao ta lại cảm giác trong mắt bọn họ, tam gia gia hình như càng đáng sợ hơn Đế Nhất vậy?"
Lý Phàm mỉm cười: "Đế Nhất là yêu thú đế vương, phải suy nghĩ cho cả tộc yêu thú, thưởng phạt phân minh. Trong tình huống bình thường, chỉ cần không chọc giận hắn, không làm gì nguy hiểm là được. Nhưng Đế Tam Mô trước mặt này đã phản bội yêu thú, tìm con người nương tựa."
"Phản đồ Yêu tộc không chỉ còn sống rất tốt, thậm chí hắn còn giúp tu sĩ con người sáng lập Ngự Thú tông."
"Ngươi đoán xem những năm nay Đế Nhất giết yêu thú nhiều hay là Đế Tam Mô giết nhiều hơn?"
Hứa Khắc chìm trong suy nghĩ, sau đó đưa mắt nhìn lão giả tóc trắng mặt mũi hiền lành kia, không khỏi run sợ.