Trên chiếc bàn trong nhà đặt một tượng gỗ, một hộp gỗ.
"Tượng gỗ này là món quà Bạch tiên sinh để lại cho ngươi." Nét mặt Lục Nhai hơi phức tạp nói.
Trong ba ngày này dường như có chuyện gì đó xảy ra trên người hắn. Giọng điệu khách sáo với Bạch tiên sinh hơn, nhưng Lý Phàm lại nhạy bén nhận ra ảnh hưởng của Vô Diện Chân Tiên gần như đã nghiêm trọng hơn.
"Woa!" Hứa Khắc còn chưa có năng lực nhận ra điều này, lúc này chỉ phấn khởi chạy đến trước bàn, cầm tượng gỗ lên.
"Í? Hình như là ta á?" Hứa Khắc tỉ mỉ đánh giá từ trên xuống dưới, ngạc nhiên mừng rỡ nói.
Không quan tâm tượng gỗ này dùng để làm gì, chỉ cần là quà của Bạch tiên sinh, Hứa Khắc đều rất hài lòng. Vốn dĩ muốn cẩn thận cất nó đi, nhưng sau khi nghe thấy truyền âm của Lý Phàm lại đem giấu trong ngực trước.
"Tượng gỗ này là đồ tốt." Lý Phàm nhìn chằm chằm vào nó, cảm nhận pháp tắc chi lực ngưng tụ trên người nó.
Bạch tiên sinh làm ra đương nhiên không phải đồ tầm thường.
Tượng gỗ Hứa Khắc nhỏ đại diện cho phản kích.
Chỉ cần không vượt quá đòn tấn công mà tượng gỗ có thể chịu được đều sẽ bị hấp thu sau đó đánh ngược trở lại.
Gần giống với thần thông sau khi Sóc Phong lĩnh ngộ được Mộc Kiếm Thiên chi kỳ trước đây.
"Cho dù cảnh giới Hợp Đạo dốc toàn lực tấn công, tượng gỗ này cũng đánh trả hoàn hảo. Mặc giới hạn số lần những chắc chắn là một lợi khí hộ mệnh." Lý Phàm vừa nghiên cứh thiên địa chi lý trong tượng gỗ vừa cảm thán tài năng của Bạch tiên sinh.