Theo với tiếng la thảm thiết, bay thẳng một mạch đến trước mặt Bạch tiên sinh.
Bầu không khí nghiêm trọng và căng thẳng lập tức bị phá vỡ.
Vô số ánh sáng giữa trời đất trong thoáng chốc tập trung toàn bộ lên thân ảnh đứa trẻ kia.
"Là Hứa Khắc à..." Bạch tiên sinh mỉm cười.
Hứa Khắc lại sờ cái ót, thấp thỏm không yên.
Nhưng mà vẫn làm theo lời Lý Phàm dạy, ngại ngùng lên tiếng hỏi: "Bạch tiên sinh sao ngươi lại đến đây, ngươi đến thăm ta sao?"
Bạch tiên sinh còn chưa trả lời, một luồng ánh sáng xanh lam bỗng từ chân trời bay đến, chắn ở giữa Bạch tiên sinh và Hứa Khắc.
"Lục Nhai đại ca!" Liên tiếp gặp lại người quen, Hứa Khắc vô cùng vui mừng.
Còn Bạch tiên sinh thấy nét mặt Lục Nhai đầy cảnh giác, trong ánh mắt lóe lên vài phần bất đắc dĩ: "Lục Nhai, đã lâu không gặp."
Lục Nhai hỏi: "Ngươi có việc gì?"
Giọng điệu lạnh lùng, tràn đầy cảnh giác.
Bạch tiên sinh cũng không để bụng, chậm rãi nói: "Chuyến này không có ác ý. Chỉ là đến tìm Ngự Thú tông, có một chuyện muốn nhờ các ngươi giúp đỡ."
Lục Nhai nghe vậy, trầm ngâm do dự.
Ngay lúc này, một giọng nói già nua vang lên: "Người ở xa tới tức là khách, là do Ngự Thú tông của ta tiếp đãi không chu đáo."
Một ông lão tóc trắng mày trắng thoáng chốc xuất hiện theo đó.
"Đại trưởng lão?" Lục Nhai sửng sốt.
Đế Tam Mô gật đầu coi như đáp lại. Sau đó nhìn Bạch tiên sinh: "Khách quý mời theo ta. Nếu có việc gì Ngự Thú tông giúp đỡ được, chúng ta nhất định sẽ phối hợp."