Nếu không nhanh chóng ngăn chặn, nó có thể không chỉ ảnh hưởng đến cả châu Thạch Lâm. Có lẽ toàn bộ Vạn Tiên Minh và thậm chí cả Huyền Hoàng giới đều sẽ bị thiệt hại nặng nề!
"Rốt cuộc là ai đang lên kế hoạch cho điều sai trái này!"
Kim Kiếm tiên tôn vừa kinh ngạc vừa tức giận, thân thể càng lúc càng nhanh.
Hắn cuối cùng cũng phá vỡ được được sự cản trở của hắc trùng, một lần nữa lại được nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
Đang chuẩn bị báo cáo tình hình khẩn cấp với Tiên Minh tổng bộ, đột nhiên trong lòng hắn cảm thấy điều gì đó, sững người tại chỗ.
Kim Kiếm tiên tôn ngẩng đầu phóng tầm mắt đi, giơ tay trái lên trời.
"Nổi gió rồi?"
Giữa trời đất, nổi lên một cơn gió thoảng không biết từ đâu tới.
Sau đó cơn gió thoảng ấy trở nên mạnh hơn, dữ dội hơn.
Tiếng gió gào thét như sấm đùng đoàng vang lên.
Vốn vẫn đang là trời xanh nắng vàng nhưng trong nháy mắt lại bị bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp mây đen.
Dưới sự bao trùm của bóng tối âm u, trong lòng tất cả các tu sĩ châu Thạch Lâm đều có cảm giác sắp có một tai họa lớn sắp xảy ra.
"Vù!"
Một trận yêu phong thổi qua, gió dữ dội đến mức Kim Kiếm tiên tôn khó có thể giữ được thân thể.
Tuy trận yêu phong chớp mắt đã biến mất, nhưng ý nghĩa đằng sau của nó lại khiến vị tiên tôn Hợp Đạo này không khỏi cảm thấy buốt lạnh trong lòng.