Bởi vì tộc đàn bị giết hại trắng trợn, Đạo Nhất Trùng Mẫu trở nên dường như hơi bực bội. Lộn phía thân thể tròn vo của nó.
Nhưng cũng chỉ là bực bội mà thôi.
Suy giảm số lượng mức độ này, thậm chí ngay cả tốc độ tự thân tiêu vong của đàn trùng cũng không sánh nổi.
Cho dù lại đến ba Kim Kiếm tiên tôn cũng không đều không thể sinh ra uy hiếp gì đối với đám Đạo Nhất Trùng.
Suy cho cùng, vẫn là Vạn Tiên Minh phán đoán sai số lượng Đạo Nhất Trùng có khả năng tồn tại trong lòng đất châu Thạch Lâm.
Hệ thống hang động dưới lòng đất, quanh co ngoằn nghèo, chiếm diện tích dường như tương đương cả một châu Thạch Lâm.
Còn không ngừng mở rộng sâu hơn về phía dưới lòng đất.
Ngay cả Lý Phàm hiện giờ đang kiểm soát được toàn bộ đàn trùng, cũng vẫn không thể nào lí giải được động Bách Thạch, châu Thạch Lâm này rốt cuộc rộng như thế nào.
Nhờ có căn cứ địa sinh sản rộng lớn như thế này, Đạo Nhất Trùng mới có thể sinh sôi nảy nở nhanh chóng đến vậy.
Trong khoảng thời gian chưa đến một tháng đã có thể nuốt linh khí của một châu tới mức gần như không còn gì cả.
"Trang giấy tuy mỏng, trong chớp mắt đã có thể làm rách. Nhưng nếu xếp chồng chất nhiều lớp, có thể chống chọi được cả thiên quân vạn mã!"
"Chỉ dựa vào một mình ngươi, thì làm thế nào để giết hết được đây?"
Cảm thấy ngay cả dưới sự đồ sát của Kim Kiếm tiên tôn, số lượng đàn Đạo Nhất Trùng vẫn như cũ không giảm mà trái lại còn tăng lên, Lý Phàm lộ ra một nụ cười khó hiểu. ...