Một tiếng như tiếng sấm trầm đục hiện lên.
Quyền thủ của hai người đụng vào lẫn nhau, giằng co tại chỗ.
Một lúc sau, Thiên Dương từ từ thu quyền: "Lần này ta dùng năm phần lực. Nhưng lại xa xa không phải cực hạn của ta."
"Nhưng hẳn là cực hạn của ngươi."
Nói xong, Hoang tựa như đống bùn nhão, cả thân thể nhũn thành một cục.
Sau kinh hãi ngắn ngủi, truyền pháp giả Chu và Vệ đều nhìn ra, Hoang không hề có nguy hiểm đến tính mạng.
Chẳng qua là vì tiêu hao quá lớn gây nên.
Hoang thảm bại không hề nổi giận, oán ghét. Mà là bắt đầu suy xét lời của Thiên Dương.
"Để thân thể sắt đá, lấy máu thịt thay thế?"
Thực ra lúc trước hắn cũng từng suy xét đi con đường này.
Nhưng nói cho cùng hắn là tu sĩ nhân loại, đối với việc vứt bỏ máu thịt, chuyển đổi thành tồn tại như khôi lỗ cơ quan, cuối cùng vẫn sinh lòng lo lắng.
Mấu chốt nhất là không có tiền lệ mà theo.
Một khi hoàn thành chuyển hóa thì triệt để không có đường quay về. Nếu như cuối cùng uy lực thân thể sắt đá còn không bằng thân thể máu thịt, vậy chẳng phải là hắn sẽ trở thành trò cười trong tất cả truyền pháp giả?
Nhưng sự xuất hiện của Thiên Dương hôm nay đã bày ra một con đường hoàn toàn mới, tựa như tiền đồ vô hạn cho hắn.
"Nói không chừng có thể nhờ vào đó phá vỡ trói buộc của thiên tôn, trở thành tồn tại thực lực Trường Sinh duy nhất trong truyền pháp giả." Một suy nghĩ nguy hiểm từ đáy lòng Hoang nảy ra. Một khi xuất hiện thì không thể ngăn cản bắt đầu ăn mòn tâm linh Hoang.