Trong mắt thiên địa, chúng sinh bình đẳng.
Một người phàm và một tu sĩ Hợp Đạo không có gì khác nhau.
Cho nên nắm thanh lợi kiếm này có thể thân phàm trảm Hợp Đạo.
Lý luận cổ pháp vô cùng kinh điển, trong đông đảo điển tịch thượng cổ Lý Phàm từng xem đều có ghi chép tương tự.
Bạch tiên sinh là Trường Sinh thiên tôn cổ pháp cuối cùng của Huyền Hoàng giới, thần thông hắn truyền thụ có đặc điểm như thế cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng theo thời đại thay đổi. Cho tới bây giờ, cho dù trong mắt thiên địa, giữa chúng sinh và chúng sinh cũng là không hề giống nhau.
Tu sĩ có tu vi càng cao thâm, phân lượng chiếm cứ thiên địa cũng càng nặng, càng bị thiên địa căm hận.
Người bình thường muốn "một đổi một", lại không có khả năng.
Bởi vậy hiệu dụng thực tế của dây đỏ này cũng giảm đi.
Lý Phàm trải qua đo lường tính toán, lực lượng một tia dây đỏ bộc phát ra đủ để hủy diệt thân thể một tu sĩ Hóa Thần. Nhưng Hóa Thần tân pháp thân gửi thiên địa, sẽ không vì vậy vẫn lạc. Chỉ là bản thân bị trọng thương. Còn Hợp Đạo thì có thể dễ dàng ngăn lại công kích của dây đỏ.
Song đây chỉ là đơn vị tính nhỏ nhất của dây đỏ mà thôi.
Nếu như phóng thích tất cả lực lượng của dây đỏ to như miệng chén trước mắt...
Ngay cả Lý Phàm cũng không có tự tin có thể giữ được tính mạng trước mặt nó. Nếu như không có Thiên Dương tiên khôi bảo vệ.