Giọng điệu của Chu từ biếng nhác dần dần biến thành lạnh lùng: "Chẳng qua chỉ là tu vi Nguyên Anh. Cho dù là có thôn phệ động thiên dồi dào một chút, nhưng rốt cuộc chỉ là cảnh giới Nguyên Anh."
"Dám nói chuyện với ta như vậy?"
Lý Phàm mặt không đổi sắc: "Nói chuyện với truyền pháp giả các ngươi, trước giờ ta vẫn là ngữ điệu như vậy. Ngươi không trực tiếp ra tay, mà dùng lời để do thám. Không phải đã rõ ràng tự tin của ta ở đâu ra rồi à?"
Bầu không khí chớp mắt trở nên căng thẳng.
Tuy nhiên đã bị phá tan trong nháy mắt theo nụ cười xinh đẹp của truyền pháp giả Chu.
"Ngươi nói không sai."
"Cũng rất lâu rồi ta không gặp qua người trẻ tuổi ưu tú như ngươi. Hay là đến làm vật sưu tầm của ta đi."
"Nếu như ngươi đồng ý, bí mật mà người muốn biết, ta đều nói hết cho ngươi."
Giọng điệu truyền pháp giả Chu lại trở nên biếng nhác như trước đây.
"Vật sưu tầm à..."
Lý Phàm nghĩ đến những tu sĩ được truyền pháp giả Chu cứu.
Trong mắt bọn họ, truyền pháp giả Chu là sự tồn tại giống như chúa cứu thế chân chính. Cao tầng Tiên Minh xảy ra vấn đề, cần lập lại trật tự, tái tạo càn khôn. Truyền pháp giả không hề nghi ngờ chính là người lãnh đạo kia.
Song các tu sĩ ôm một bầu nhiệt huyết này đại khái làm sao cũng sẽ không nghĩ tới...
Trong mắt truyền pháp giả Chu, bọn họ thay vì nói là đồng bạn có thể làm việc chung, ngược lại càng giống như từng món vật sưu tầm.