Ở đây lâu thêm mỗi một giây, đều có khả băng bị Vạn Tiên Minh phát hiện.
Thủ lĩnh tu sĩ hết cách, trong lòng lại càng nóng ruột hơn.
Nghiến nghiến răng, trong lòng đã nghĩ đến việc động thủ khống chế lão giả tóc trắng, cưỡng chế đem về trước.
Chính vào lúc này, một tiếng thở dài thanh thuý đột nhiên vang trên đầu mọi người.
"Vệ lão đầu, ngươi vẫn còn tự xem mình là đúng."
Khoảng khắc giọng nói vang lên, mấy hắc y tu sĩ nhao nhao lộ vẻ vui mừng: "Chu tiền bối."
Mà khí tức trên người lão giả tóc trắng, cũng chính là truyền pháp giả Vệ, đột ngột thay đổi.
Đôi mắt vốn dĩ vẩn đục, trong chớp mắt bạo phát một tia tinh quang, nhìn thẳng lên phía trên.
Một vị nữ tử thân mặc tố ý màu trắng, gương mặt thanh toát tú lệ, không biết từ lúc nào bỗng nhiên xuất hiện.
Truyền pháp giả Vệ cẩn thận nhìn kỹ một phen, hơi ngẩn ra: "Vậy mà lại thật sự là ngươi..."
Hắn nhìn lên nhóm hắc y tu sĩ trước mặt, sắc mặt trở nên có chút cổ quái: "Nói vậy là, lời mấy tên này nói là thật?"
Truyền pháp giả Chu lại thở dài một tiếng.
"Suốt ngày nghĩ âm mưu quỷ kế, nhìn cái gì cũng giống như giả dối vậy."
"Thời gian gần đây Vạn Tiên Minh xảy ra rất nhiều chuyện. Ta nghi ngờ hội nghị truyền pháp giả đã biến chất, vì vây mới định mời ngươi ra đây."
"Nhưng nếu như đích thân ta ra mặt, nhất định sẽ thấy gương mặt thối giương giương đắc ý của ngươi. Vì vậy mới phái một vài tên đi."