Có lẽ là một trong nhiều tài sản của chủ nhân động phủ.
Nhưng những thứ cần có trong động phủ đều có, Lý Phàm tìm thấy Thiên Huyền Phân Kính, thận trọng thử bản nguyên Thiên Huyền Kính mà mình mang theo.
"Không mất tác dụng."
"Trong Thiên Huyền Kính xuất hiện rất nhiều đề tài liên quan đến dị thường của bốn châu, nhưng khoảnh khắc xuất hiện bị toả định xoá mất."
"May là ta còn xem được ghi chép phát ngôn."
Lý Phàm nhanh chóng xem lướt qua thông tin trong Thiên Huyền Kính.
"Chuyện gì thế này? Trời sập xuống rồi?"
"Không phải Ngũ Lão hội lại đánh đến đây nữa chứ? Ta nói mà, lần trước Ngũ Lão hội chịu thiệt nhiều như vậy, làm sao lại chịu để yên như vậy!"
"Toàn bộ phương pháp truyền tống đều mất tác dụng, không thể ra vào! Trung tâm bốn châu triệt để bị phong tỏa rồi!"
"Các vị đạo hữu, trước vẫn là nên trú vào động phủ tránh nạn, không tự tiện ra ngoài là được. Lời nói đến đây thôi..."...
Đại đa số đều là phát ngôn không có giá trị của mấy tu sĩ đang hoảng loạn.
Tuy nhiên số lượng phát ngôn của tu sĩ quá nhiều, Lý Phàm vẫn chưa tìm được mấy thứ có tác dụng.
"Lớn chuyện rồi! Ta vừa mới từ tổng bộ Vạn Tiên Minh ra, trong đó hình như đánh nhau rồi!"
"Bớt nói mấy chuyện xằng bậy ở đây đi, tổng bộ Vạn Tiên Minh là nơi trọng yếu cỡ nào, làm gì có người dám tự tiện đánh nhau?"