Lý Phàm hơi kinh ngạc: "Như vậy há chẳng phải là không có đường lui à..."
"Không đúng..." Lý Phàm đột nhiên tỉnh ngộ.
"Huyền Thiên Bảo Kính vậy mà quyết đoán như thế?"
Thân thể nhân loại của Thiên Huyền Kính theo như lời hắn chính là thủ đoạn chứng đạo.
Chỉ cần bản thể tồn tại, thân thể nhân loại sẽ không thể bị tiêu diệt hoàn toàn. Cho dù diệt sát cũng rất nhanh là có thể sinh ra một lần nữa.
Mà nếu như thân thể nhân loại và Thiên Huyền Kính hợp nhất, như vậy một khi Thiên Huyền Kính bị hủy, sợ rằng nó sẽ thật sự biến mất trên thế giới này.
Mặc Nho Bân như nhìn ra suy nghĩ của Lý Phàm, khẽ lắc đầu: "Cho dù không có bản thể, tiên khí chi linh làm sao dễ dàng ma diệt như vậy? Ta thấy dù là Truyền Pháp xuất thủ cũng chưa chắc thật sự có thể chôn vùi nó. Trừ khi là tồn tại như tiên nhân mới có thể chân chính làm tổn thương hắn. Chúng ta không cần lo cho hắn đâu."
"Chỉ có điều không để đường lui cũng có thể nói rõ hắn không lén lút giở trò bịp bợm." Lý Phàm tán thành nói.
"Ừm, trước mắt xem ra đúng là như thế. Nhưng mà lại cũng không thể thiếu cảnh giác. Ngoại trừ mấy người đặc biệt, chúng ta thì không nên tin tưởng thêm bất kỳ ai khác." Hiển nhiên sự sụp đổ của Huyền Thiên giáo năm đó đã tạo thành ảnh hưởng rất lớn đối với Mặc Nho Bân, hắn lại lần nữa nhắc nhở.