Lý Phàm theo cảm ứng nhìn lại, chỉ thấy trong bóng tối phía trước hình như ẩn giấu thứ gì đó.
Hệt như một con rắn độc nhìn chằm chằm con mồi, bất kỳ lúc nào đều sẽ phát động công kích.
Chậm rãi tới gần.
Lý Phàm vẫn không lựa chọn tự tiện hành động, mà là yên tĩnh chờ đợi âm ảnh kia tiếp tục đến gần.
Lấy bất biến ứng vạn biến.
Âm ảnh tới gần, áp lực mang tới cho Lý Phàm cũng mỗi thời mỗi khắc đều gia tăng.
Bên tai ẩn ẩn truyền đến tiếng thì thầm, cũng như đang thúc giục Lý Phàm mau chóng động thủ.
Nhưng Lý Phàm hiểu rõ tất cả biến hóa rất nhỏ xung quanh thì trong lòng âm thầm cười khẩy.
Trong khoảng thời gian đứng im quan sát, hắn đã nhìn trộm ra bí mật trong đó.
Sự đến gần của âm ảnh và áp lực sinh tử nó mang tới hoàn toàn đều là ảo giác.
Vì để bức bách người đi vào đại điện phát động công kích với âm ảnh.
Mà bộ mặt thật của âm ảnh chính là...
Tầm nhìn trong mắt Lý Phàm đột nhiên thay đổi, âm ảnh lui tán. Hiện ra bộ mặt thật của nó: Một sợi dây thừng thủng trăm ngàn lỗ.
Khí tức phát ra trên đó, Lý Phàm lại vô cùng quen thuộc.
Đúng là cấm chế của Truyền Pháp thiên tôn!
"Độ Ách tông quả nhiên không đơn giản, vậy mà ngay cả cấm chế Truyền Pháp để lại đều đã bị ăn mòn đến mức độ này."
"Trách không được, trên đường núi và trong tiểu viện ta đều gặp phải thủ đoạn khảo nghiệm của Độ Ách tông."