Lý Phàm bỗng nhiên bừng tỉnh, tức khắc nhận ra được không đúng.
Thần thức liếc nhìn bản thân, không có cái gì bình thường.
Lại thi triển Thủy Kính thuật, nhìn vào trong mặt kính.
Lý Phàm nháy mắt có chút da đầu tê dại.
Thì ra những bóng đen sát vai với mình vừa rồi không hề biến mất.
Mà là từng bóng chồng chất lên nhau. Cứ như vậy tất cả đều ghé vào trên lưng của mình.
Càng làm cho hắn cảm thấy kinh dị là, nếu không phải mặt kính chiếu rọi, Lý Phàm vậy mà không mảy may phát giác chuyện này!
Tựa như theo phản xạ của tấm kính, nhìn thấy ánh mắt Lý Phàm đưa tới.
Khuôn mặt của những cái bóng vốn mơ hồ không rõ lại dần hiện ra.
Từng khuôn mặt trắng xám vô cùng giao nhau một chỗ không ngừng biến ảo, âm thanh của bọn họ đứt quãng vang lên bên tai Lý Phàm.
"Lên núi, lên núi..."
"Mau chạy! Mau chạy!"
"Vị đạo hữu này chở ta một đoạn đi, đường núi này khó tránh có hơi quá khó đi."
"Mệt quá. Mệt quá. Hẳn sắp đến cửa ra rồi nhỉ."...
Mà cùng lúc những âm thanh này xuất hiện, Lý Phàm hoảng sợ phát hiện thân thể chính mình vậy mà theo nội dung khác nhau trong những lời, bắt đầu động tác khác nhau.
Vừa muốn lên núi, lại bức thiết muốn thoát khỏi nơi đây.
Người nào cũng không chịu nhường người nào.
"..."
Trong mâu thuẫn tương phản rõ ràng này, hệt như trước sau đều có rất nhiều người đang dùng sức lôi kéo.