Mọi người nghe vậy, tức khắc nổi lên hứng thú.
"Thương huynh đừng giấu giấu diếm diếm nữa, còn không mau mang bọn ta qua đó!"
"Phải đấy, phải đấy! Đã tới, sao lại dễ dàng để lỡ?"
Mọi người ồn ào, Thương Thiên Tứ thì lộ ra nụu cười khẽ: "Được, chư vị cứ đi theo ta."
Không bao lâu sau, đoàn người đi tới trong đại điện hình tròn ở lối vào Linh Mộc giới.
Nhìn thấy Thương Thiên Tứ dừng bước ở đây, mọi người thấy thế nghi hoặc hỏi: "Thương huynh ngươi đang làm trò gì vậy? Viên điện nát này có gì đáng xem?"
"Đúng vậy, lúc bọn ta đến không phải nhìn thấy kiến trúc này ngay lúc đầu à?"
"Chẳng lẽ bên trong... Có càn khôn khác?"
Mọi người nghị luận ầm ĩ.
Thương Thiên Tứ bèn chắp tay: "Mọi người vào xem là biết."
Nói rồi hắn dẫn đầu sải bước đi vào trong viên điện.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, chẳng qua kẻ tài cao gan cũng lớn, không có bao nhiêu do dự cũng đã sôi nổi đi theo vào.
Ánh mặt trời sáng rỡ sau khi đi vào đại điện nháy mắt biến mất.
Ánh mắt trở nên tối tăm.
Nhưng trong bóng tối, một bức tượng đá lại rõ ràng như thế.
Giống như có được ma lực gì đó, liên tục hấp dẫn ánh mắt của bọn họ. ...
Sau gần nửa ngày.
Một hàng mười hai người chầm chậm đi ra viên điện.
Dường như không có gì thay đổi so với lúc trước khi vào, nhưng bọn họ hiện tại đã là tín đồ trung thực của Hồng Trần Từ Bi Tiên.