Sau đó chậm rãi báy lạy trước mặt Lý Phàm.
"Thực lực của tu sĩ Trúc Cơ, cảm thấy thế nào?" Lý Phàm mang theo ý cười hỏi.
"Rất mạnh. Nhưng so với tiền bối..." Giang Niệm Nhi không dám ngẩng đầu.
"Ha ha, ngươi có năng lực của thân thể này, chỉ cần thôi phệ từng bước một. Từ Trúc Cơ tới Kim Anh, rồi lại tới Nguyên Anh..."
"Chẳng phải sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ thắng được ta sao."
Lý Phàm vừa nói xong, Giang Niệm Nhi lập tức không khống chế được thân thể run lên như bị sét đánh.
Bởi vì câu nói này, chính là ý hắn vừa nghĩ sâu trong đáy lòng!
Không nói mấy câu ngụy biện như vãn bối không dám gì đó, trong lòng Giang Niệm Nhi lạnh băng.
Hắn biết cái mạng nhỏ của mình, chỉ nằm trong một ý niệm của đối phương. Giữ nguyên tu thế dính trán xuống đất, không dám động đậy.
Không biết đã trôi qua bao lâu, Giang Niệm Nhi chỉ cảm thấy quần áo trên cơ thể mình đều đã thấm ướt mồ hôi lạnh.
Lúc này, mới nghe thấy giọng nói của Lý Phàm vang lên.
"Đứng dậy đi."
Lúc này Giang Niệm Nhi mới cảm thấy nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng.
"Tu vi của tu sĩ càng cao, thì chênh lệch giữa các cảnh giới càng lớn."
"Thế gian có thể dùng Trúc Cơ thắng Kim Đan giả, là điều không tưởng. Nhưng có thể dùng Hợp Đạo thắng Trường Sinh giả..."
"Từ xưa tới nay chưa từng có."
"Nếu ngươi muốn tìm ta báo thù, vậy thì tới cảnh giới Trường Sinh trước đi."