Chỉ khi bản thân tiếp xúc trực tiếp với sức mạnh hùng vĩ của thiên địa, thì mới có thể cảm nhận được sức mạnh chân thực của thiên địa đáng sợ đến mức nào.
"Cảnh giới Trường Sinh chính là muốn lật đổ những ngọn núi lớn này và đảo ngược thiên địa chi lý..."
"Ta vẫn còn kém xa chút."
Ánh mắt Lý Phàm chớp động, hắn tạm thời đè ý niệm này xuống.
Nhận thức được trạng thái của bản thân.
Tuy không thể động đậy, nhưng vào thời khắc này, tầm mắt của Lý Phàm chưa bao giờ lại rộng lớn như thế này.
So với lúc trước mượn nhờ dùng Thương Hải Châu, muốn nhìn biển Tùng Vân biến thành ruộng dâu cần phải nhìn càng nhiều và nhìn càng xa.
Từ nơi cao xa vời vợi mà nhìn xuống, xung quanh biển Tùng Vân có tất cả là năm châu vực, lúc này đều ở dưới mắt Lý Phàm.
Tất cả chúng sinh đều giống như con kiến, nhìn thoáng qua là có thể thấy được không sót thứ gì.
Bên tai hắn vang lên nhiều âm thanh thì thầm không rõ ý nghĩa.
Cũng không phải đến từ một con quái vật khó tả nào đó, mà nguồn gốc của việc đó chính là cơ chế tự mình vận chuyển của thiên địa.
Cái gọi là Đại Đạo vô âm.
Thiên địa giống như một cỗ máy móc rất tinh vi không ngừng chuyển động. Trong quá trình thiên địa tiến hóa sẽ không ngừng phát ra những âm thanh ầm ầm của riêng mình.
Tuy nhiên người bình thường căn bản không thể phát hiện ra được, chỉ có những người như Lý Phàm, trở thành một phần của đại đạo thiên địa thì mới có thể nghe được một chút từ những âm thanh phức tạp của thiên địa Hồng âm.