Cũng không biết rốt cuộc đám người tin hay không tin, nhưng tất cả đều đồng thành tán thưởng lòng nhân từ của Lý Phàm.
"Tông môn tu tiên cổ đại, gần như trưởng lão toàn là leo từng bước một từ tầng dưới cùng lên tới đỉnh, kinh nghiệm tranh đấu phong phú." Lý Phàm mỉm cười đáp lại nhưng trong lòng không bị biểu cảm thể hiện ra ngoài của những người này lừa bịp.
"Chẳng qua vấn đề cũng không to tát. Tất cả mọi người đều từng bái tượng Vô Diện chân tiên, đều là châu chấu trên cùng một chiếc thuyền."
Vấn đề trưởng lão, đệ tử tầng dưới chót đã giải quyết, đối tượng tiếp theo cần sắp xếp chính là ba mươi vị đệ tử tinh nhuệ trong danh mục liệt kê kia.
Bao gồm cả nghĩa tử của Liễu Như Trần, Liễu Nhất Hàng trong đó, tất cả ba mươi người đều là người nổi bật trong số con cháu hậu bối Dược Vương tông.
Dù đánh giá bằng tầm nhìn hiện giờ của Lý Phàm, bọn hắn cũng có thể được xưng một câu thiên phú không tầm thường.
Đang là thời điểm dùng người, nếu bọn hắn cứ mãi ngủ say, không khỏi hơi đáng tiếc.
Nên Lý Phàm lại liên lạc với Mặc Nho Bân một lần nữa, yêu cầu một trăm bộ công pháp khác nhau với hắn.
Tuy công pháp là một trong tài nguyên quý giá nhất Huyền Hoàng giới nhưng đã là truyền pháp giả đứng trên đỉnh thống trị tất nhiên sẽ không thiếu.
Lý Phàm giải thích đại khái vụ việc đã tìm được Dược Vương đỉnh cho Mặc Nho Bân.