Lúc này Liễu Như Trần như vừa mới tỉnh mộng: "Cái gì? Mấy nghìn năm?"
Hắn bấm ngón tay tính thử, đúng là Lý Phàm không nói sai.
Khuôn mặt vốn đã mờ ảo càng trở nên trắng bệch: "Biết sẽ sinh ra ảnh hưởng đến thời không, nhưng không ngờ vậy mà tới tình trạng như thế."
Tuy vô cùng chấn động nhưng dẫu sao Liễu Như Trần cũng là chủ của một tông môn, rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
"Nói vậy, Huyền Thiên giáo khôi phục ngai vàng thành công, nắm giữ quyền to rồi?" Liễu Như Trần cẩn thận từng li từng tí hỏi.
"Ha ha." Lý Phàm như cười như không, sau đó khẽ chỉ, thuật lại đại khái tình hình hiện tại của Huyền Hoàng giới.
Liễu Như Trần hiểu rõ thay đổi nghìn năm qua, thật lâu sau vẫn không nói gì.
"Hừ, ta tình cờ biết được giai thoại thất truyền khi Dược Vương tông các ngươi rời đi. Trước đó không lâu lại nhìn thấy hỏa lưu tinh xẹt qua trên trời, tâm huyết dân trào, mới tính ra được tiền căn hậu quả sự tình."
"Dựa theo quy củ Huyền Thiên giáo chúng ta, loại phản đồ đã ngu xuẩn lại còn vô dụng giống các ngươi đều phải xử tử bằng sạch." Trong ánh mắt Lý Phàm lóe lên một tia sát khí.
Chẳng qua lời nói tiếp theo xoay chuyển: "Có điều, bây giờ không giống khi xưa. Muốn lật đổ Vạn Tiên Minh, gầy dựng lại Huyền Thiên giáo cần phải tập hợp tất cả lực lượng có thể hợp tác được."