"Việc hư vô mờ mịt như thế, nếu có người không phải tự hiểu ra, muốn đi tìm đường tắt, chưa hoàn toàn lĩnh ngộ lực lượng chân chính của quả, liền vội vã tìm hiểu ngược lại căn nguyên đại đạo thì hắn cũng chỉ có thể dựa vào thành quả của người khác."
"Ta nói như vậy, không biết đạo hữu có hiểu được?"
Có lẽ chính mắt hắn gặp được đạo hoa chân, tâm trạng của Xảo Công cư sĩ vô cùng kích động, thế nhưng một hơi nói nhiều như vậy.
"Dựa theo lời giải thích của đạo hữu, dường như mượn dùng lực lượng của đạo hoa cũng không tệ?" Lý Phàm hỏi.
"Đó là tự nhiên, chỉ cần ngày sau chúng ta không đi truy tìm đạo khác mà nói." Xảo Công cư sĩ đáp.
Lý Phàm nghĩ nghĩ, nháy mắt hiểu được: "Một cây kết một quả?"
"Không tồi, người lây dính lực lượng của đạo hoa, cơ hồ cả đời đều không thể đào thoát. Nếu sau này có cơ hội càng tiến thêm một bước mà nói, chỉ có thể tuần hoàn con đường đã định ra, đi truy tìm căn nguyên đã trói buộc trong cõi u minh. Nhưng mà đã có một vị Chân Tiên đi lên con đường kia trước một bước..."
Xảo Công cư sĩ mỉm cười: "Cho nên người tu luyện chỉ có thể trở thành tín đồ, phụ thuộc vào đối phương hoặc là tru sát vị kia, trở thành kẻ mạnh nhất trên con đường này."
"À đúng rồi, ta còn quên nói một việc. Quả sinh ra từ căn, nếu căn nguyên héo rũ, quả cũng chắc chắn điêu tàn. Vì vậy, một khi vị tiên nhân đứng ở ngọn nguồn tử vong, những người bên dưới mượn dùng lực lượng lây dính đạo hoa của hắn cũng sẽ cùng chết bất đắc kỳ tử."