"Ta cũng không dám giống đạo hữu như vậy, xây dựng tiếng tăm Linh Nguyên lớn như thế!"
Xảo Công cư sĩ vừa nghe xong liền cười khổ: "Xem ra đạo hữu đã sớm theo dõi ta!"
Sau một lúc lâu, Xảo Công cư sĩ giải thích: "Linh Nguyên giáo trông có vẻ rất quy mô nhưng chẳng qua nó chỉ là một đám ô hợp. Nó căn bản cũng không được Vạn Tiên Minh để vào mắt. Nhưng mà khu vực châu Cửu Sơn có địa lý đặc thù, lại giáp với Ngũ Lão hội khiến cho long xà hỗn tạp. Thay vì tỉ mỉ thống trị, còn không bằng để cho Linh Nguyên giáo tự do phát triển."
"Ở mỗi lần ta thu hoạch được số lượng lớn nguyên lực, ta đều phải nộp lên một bộ phận."
"Ta cũng không biết trong ba trăm năm này đã xảy ra chuyện gì..." Trong mắt Xảo Công cư sĩ hiện lên sự lo lắng.
Lý Phàm bỗng dưng nở nụ cười: "Đạo hữu đúng là chính mình dọa chính mình. Kỳ thật, trong mấy năm nay, có thể nói Linh Nguyên giáo đang phát triển vui sướng phồn vinh. Chẳng qua, trước đó không lâu nó gặp phải tai bay vạ gió, bị liên lụy do pháp tướng thiên tôn đột nhiên xuất hiện, liếc mắt một cái liền diệt Cửu Sơn châu."
Nói xong, Lý Phàm phóng ra cảnh tượng pháp tướng Truyền Pháp tiên tôn hiển uy trong lần đó.
Xảo Công cư sĩ nhìn hắn, mặt như bị rút gân, thất thanh nói: "Bọn họ gây ra chuyện gì, khiến cho Truyền Pháp tiên tôn ra tay?"