Chẳng qua là trong luân hồi không ngừng, hỉ nộ ai lạc, sống chết khóc cười nhìn thấy đều như ảo ảnh trong mơ.
Sau khi Lý Phàm phát động Hoàn Chân, tất cả những chuyện bọn họ trải qua, toàn bộ trong nháy mắt đều không còn ý nghĩa, trở lại điểm neo ban đầu.
Nếu chẳng qua đều là hư ảo, lại làm sao có thể nghiêm túc đối đãi chứ? Bởi vậy, dần dà, Lý Phàm đã biến thành dáng vẻ coi thường toàn bộ sinh linh thiên hạ hiện giờ.
Nhưng lúc này, mượn Thiên Huyền Kính, Lý Phàm thấy được cho dù hắn không chú ý, chúng sinh Huyền Hoàng giới vẫn dựa theo quỹ đạo vận mệnh của chính bọn họ mà sinh hoạt.
Bọn họ có hảo hữu, tính toán, đạo đồ của mình.
Sự tồn tại của bản thân bọn họ không phải là hư huyễn, không có ý nghĩa.
Lý Phàm nhìn thấy càng nhiều, ảnh hưởng phản hồi chúng sinh chịu càng lớn. Giống như vậy, dục vọng muốn quan sát càng nhiều vận mệnh sinh linh trong lòng cũng càng mãnh liệt.
Dần dần, đôi mắt lạnh nhạt đến cực điểm của Lý Phàm cũng như muốn xảy ra biến hoá trong quá trình này. ...
Vào lúc này.
Lý Phàm lại bỗng nhiên hoảng sợ một trận, từ trong si mê, đốn ngộ giật mình tỉnh lại.
Ánh mắt lại lần nữa trở nên như băng cứng không tan, ngăn cản bên ngoài xâm nhiễm.
Lúc Lý Phàm lại nhìn về phía vô số tu sĩ tươi sống bên trong Thiên Huyền Kính, trong lòng đã có phần đề phòng.