"Cho dù ngươi thật sự có lợi từ ta, sợ rằng cuối cùng ta vẫn khó thoát khỏi vận mệnh của mình."
"Loại người như ngươi..."
"Chỉ có thể kính nhi viễn chi, không thể tin tưởng bất kì lời hứa nào của ngươi."
"Nhân vật giống như ngươi, ta cũng từng gặp không ít."
"Nhưng phần lớn đều không sống được bao lâu, đều bởi vì đủ loại nguyên nhân chết thảm cả rồi."
"Ta ngược lại thật ra có hơi tò mò, ngươi làm sao có thể sống tốt đến bây giờ?"
Phân thân Thiên Huyền Kính không hề cho Lý Phàm mặt mũi, trực tiếp nói thẳng.
Trong mắt tràn đầy tò mò.
Mặt Lý Phàm giật giật.
Sát ý trong lòng bỗng nhiên hiện lên.
Nhưng nghĩ đến đối phương dù sao cũng là phân thân Thiên Huyền Kính, biết bí ẩn đếm không xuể. Trong đó vô cùng có khả năng ẩn giấu mấu chốt phá cục...
Lý Phàm đành phải cưỡng ép đè xuống sát tâm.
"Ồ, phải rồi. phương pháp sưu hồn, luyện hóa pháp bảo bình thường không có tác dụng với ta đâu."
"Thứ ta không muốn nói, Huyền Hoàng giới này không có bất kỳ người nào có thể bức bách ta." Phân thân Thiên Huyền Kính lại liếc nhìn Lý Phàm, lại lần nữa giải thích trước.
"Khẩu khí thật không nhỏ..." Tuy Lý Phàm nói như vậy nhưng lại không có nghi ngờ gì với lời này.
Suy cho cùng bất kể là Huyền Thiên Vương lúc trước hay là Truyền Pháp thiên tôn sau này.
Hình như đều không hoàn toàn nắm giữ được món tiên khí này.