Nghe không giống người đã làm mẹ, ngược lại giống như âm thanh tiểu cô nương mười lăm, mười sáu tuổi.
Sóc Phong đẩy cửa trúc lâu, tiến vào trong.
Ánh mắt của Huyền Tố Thường và Lục Khê Thiền lập tức tụ lại trên người Sóc Phong
Nhưng vào lúc này...
Một âm thanh chói tai như sấm sét, vang vọng khắp biển trúc.
"Sóc huynh yên tâm, tiểu đệ ta tất nhiên sẽ giúp ngươi thuyết phục lệnh đường, trả lại tự do cho ngươi!"
Lời nói của Lý Phàm vửa ra, không chỉ ba người Sóc Phong, Huyền Tố Thường nôn nao.
Ngay cả đám người Mặc Nho Bân, Lâm Linh cũng nhất thời không bắt kịp.
"Ra tay!" Cũng may Lý Phàm rất nhanh đã truyền âm đến.
Ba người Lâm Linh nhanh chóng trở về vị trí cũ, đại trận được bày từ bốn bị Hợp Đạo đã xong trong phút chốc.
Mà Mặc Nho Bân cũng không nương tay, tám bộ thân thể giống nhau như đúc ầm ầm nổ tung.
Từ mỗi một bộ thân thể, một thân hình màu đen mơ hồ không rõ phóng ra.
Sau đó bóng ma mở rộng, trong khoảnh khắc đã bao phủ toàn bộ biển trúc.
"Ha ha, hiện tại Phong nhi thật có tiền đồ..." Lúc ban đầy, Huyền Tố Thường sau khi sửng sốt một chút thì vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt.
Nàng còn tưởng Sóc Phong khuấy đống đám hồ bằng cẩu hữu, muốn phản kháng.
Dù sao trước đâu hắn quả thực đã làm chuyện này.
Tuy nhiên sau khi trận pháp khở động, bóng ma che lấp mặt trời. Huyền Tố Thường lập tức biến sắc, nàng đã biết uy thế phục kích cỡ này không phải thứ Sóc Phong có thể chuẩn bị.