Sau khi đích thân thể nghiệm quỳnh tương vạn linh, Bách Hoa đạo nhân rất có lòng tin với "Hồng Trần Từ Bi Chân Tiên".
Lý Phàm thì lại lắc đầu: "Ban thưởng của Chân Tiên mơ hồ bất định. Có khi bỗng dưng liên tiếp hạ xuống, có khi trải qua nhiều năm không thấy. Muốn khôi phục đạo thống Chân Tiên, gánh nặng đường xa! Chỉ có điều, Bách Hoa đạo hữu, ta có một nghi ngờ, trước sau không hiểu."
"Ngươi nói Chân Tiên đã siêu thoát, lẽ ra nên không thèm ngó tới mấy chuyện phàm tục. Vì sao lại có thể có ban thưởng hạ xuống chứ?"
Lý Phàm nhìn chằm chằm Bách Hoa đạo nhân, cố gắng lấy được đáp án từ trong miệng nàng.
Bách Hoa đạo nhân hơi có phần căng thẳng, sau khi suy tư một hồi bèn đưa ra suy đoán của chính mình: "Có lẽ không phải là ban ơn mà là lực lượng sót lại sau khi Chân Tiên hấp thu vết tích đạo?"
"Suy cho cùng thời gian đã qua quá lâu, ta cũng không biết thế gian bây giờ còn tiên tồn tại hay không, rốt cuộc đã biến thành dáng vẻ nào."
"Không phải ban ơn, chỉ là lực lượng sót lại. Thật đúng là khiến người ta cảm thấy uể oải..." Trong miệng Lý Phàm lầm bầm, nhưng trong lòng không mảy may thất vọng.
"Thượng sứ cũng đừng nản lòng, ta thấy ngươi có thể mượn tượng Chân Tiên. Nếu so sánh với những con sâu cái kiến bọn ta, trong cảm nhận của Chân Tiên, địa vị của Thượng sứ chung quy vẫn có một số khác biệt." Bách Hoa đạo nhân an ủi.