Ẩn giấu sát ý mờ nhạt rất kỹ lại vẫn không trốn được cảm ứng thân lưu ly của Bách Hoa đạo nhân.
Lời của Bách Hoa đạo nhân thoáng dừng lại, không biết sát ý của đối phương lại chẳng hiểu ra sao từ đâu mà đến.
"Chẳng lẽ người trước mắt có quan hệ sâu xa với Bán Tiên năm đó?" Bách Hoa tức khắc kinh hãi trong lòng.
Sau khi suy nghĩ, Bách Hoa đạo nhân chủ động dời đề tài, từ chuyện xưa năm đó lại chuyển dời đến trên sự mất tích của hồ câu cá: "Sau khi ta vào Huyền Hoàng giới thì vẫn bám vào trên người Tiểu Lưu Ly. Một là vì ta phát giác được, Huyền Hoàng giới dường như hung hiểm hơn năm đó rất nhiều, hai là Lưu Ly Trí Quả rất có ích cho tu hành của ta..."
"Vỗn dĩ ngày tháng trôi qua coi như bình tĩnh, cho đến khi đạo hữu và tu sĩ Thạch Bản kia đến."
"Nếu chỉ là câu bảo vật từ trong hồ câu cá thì cũng thôi, mà hắn lại còn muốn lĩnh ngộ Điếu chi đạo gì đó..."
Nói đến đây, Bách Hoa đạo nhân liếc Lý Phàm.
Lúc trước Thạch Bản sở dĩ đưa ra quyết định này không phải không liên quan đến sự khuyến khích của Lý Phàm.
"Món chí bảo hồ câu cá này hiển nhiên là xuất phát từ bút tích của một 'Vô Danh Chân Tiên' đã xác lập đạo đồ của bản thân. Đạo đồ của bản thân lại há để người khác nhúng chàm?"
"Thạch Bản hắn muốn lĩnh ngộ Điếu chi đạo ắt sẽ gặp phải phản kích. Còn Thạch Bản và hồ câu cá rốt cuộc đã đi nơi nào, sợ rằng không phải chuyện ngươi ta có thể dò ra." Bách Hoa đạo nhân lắc đầu, khẽ thở dài.