"Nếu chỉ là những chuyện này, chỉ cần bọn ta chạy đủ xa, có lẽ còn có thể tìm được một đường sinh cơ. Nhưng mà..."
"Trong Tiên Khư có 'Chân Tiên'." Lúc này Lý Phàm dùng giọng điệu sâu xa nói.
Bách Hoa đạo nhân liếc nhìn Lý Phàm, khẽ gật đầu.
"Bên ngoài tinh vực Trầm Luân có tường chắn vô hình ngăn cản bọn ta rời đi. Mà ở bên trong tinh vực Trầm Luân có Chân Tiên mượn 'Cơ' Tự Quyết ngộ đạo, coi nhẹ sống chết của thương sinh..."
"Hở? Chờ đã. Ngươi vừa nói, có Chân Tiên mượn 'Cơ' Tự Quyết ngộ đạo? Đây là ý gì?" Mắt Lý Phàm sáng lên, lên tiếng hỏi.
"Chân Tiên không phải là bị Cơ Tự Quyết trấn áp hả?" Lý Phàm đưa ra nghi vấn trong lòng mình.
Bách Hoa đạo nhân đầu tiên là sửng sốt, sau đó giật mình: "Xem ra đạo hữu Huyền Hoàng giới không biết nhiều về Chân Tiên, cho nên sinh ra một vài hiểu lầm."
"Dựa vào nghiên cứu của mỗi tu sĩ Tu Tiên giới may mắn còn sống như bọn ta năm đó, những chữ triện tiên gia 'Cơ', 'Loạn', 'Một' vân vân tạo thành tai hoạ của tinh vực này hẳn đều xuất từ bút tích của một vị Chân Tiên."
"Vị Chân Tiên này có uy năng vô thượng mô phỏng pháp tắc thế gian thành chữ. Mấy nét bút ít ỏi là có thể tuỳ tiện hủy diệt một vực, vô số thế giới tu tiên."
"Nói như vậy, tất cả kiếp nạn chúng ta chịu đều là do vị Chân Tiên này gây nên?" Ánh mắt Lý Phàm chớp động, trầm giọng hỏi.