Trong lúc trò chuyện với nhau, Lý Phàm không chỉ biết được nguyên nhân khiến đốm mốc màu xám không bùng phát.
Cũng là lần đầu tiên, có được khá nhiều thông tin về đám truyền pháp giả luôn ở phía sau hậu trường kia.
Mỗi một truyền pháp giả đều là giai cấp đặc quyền thực sự của Vạn Tiên Minh, định mức độ cống hiến hàng năm gần như là không giới hạn, công huân cấp bậc cũng là cấp bậc cao nhất – diễn bốn mươi chín.
Chẳng qua chỉ là làm đáng một chút để duy trì chế độ của Tiên Minh cho nên bọn họ mới bước vào hệ thống độ cống hiến và cấp bậc công huân.
Truyền pháp giả phụ thuộc vào Huyền Hoàng giới, cùng với đạo do Truyền Pháp thiên tôn tạo nên, tuy từ đó không thể nào đạt được chứng nhận trường sinh nữa, nhưng vẫn có thể sống thọ cùng thiên địa, trường sinh bất tử.
Hơn nữa, nghe nói cho dù bọn họ có chết vì lý do nào đó, vẫn có thể quay trở lại thế gian một lần nữa thông qua phương pháp 'bị phân' nào đó.
Tất nhiên, kể từ khi Tiên Minh ra đời, loại chuyện truyền pháp giả bị tấn công và ngã xuống này chưa bao giờ xảy ra.
Vậy nên Mặc Nho Bân cũng không biết tính xác thực của chuyện đó.
Có tổng cộng mười tám chỗ dành cho thuyết pháp giả, từ khi Tiên Minh được thành lập tới này cũng chưa bao giờ thay đổi.
Sau này không sẽ bao giờ thay đổi.
Bọn họ là người đứng đầu thực sự của Vạn Tiên Minh, bất kỳ cái gọi là chế độ, pháp lệnh nào của Vạn Tiên Minh cũng đều mất tác dụng đối với bọn họ.