"Nếu số lượng nhiều hơn nữa cũng chỉ có thể để bọn chúng làm theo bản năng thôi. Không có ta điều khiển thì chỉ là dã thú không có thần trí, chiến lực sẽ giảm xuống với phạm vi lớn. Có điều dùng để gây ra hỗn loạn cũng đủ rồi."
Trong thời gian nửa ngày, lãnh thổ Vạn Tiên Minh nổi lên khói lửa khắp nơi.
Trên cơ bản tất cả lực lượng cơ sở đều đã tê liệt.
Phải biết, mỗi một phân thân thần niệm đều có chiến lực tương đương tu sĩ Hóa Thần yếu nhất.
Dù số lượng tu sĩ Hóa Thần tại bốn châu trung tâm Tiên Minh cũng sẽ không quá nhiều.
Đối mặt với đợt đánh phô thiên cái địa của nghìn vạn thần ma, bọn hắn cũng chỉ có thể lựa chọn tạm lánh nạn.
Hóa Thần như thế, lựa chọn của Hợp Đạo cũng sẽ không thay đổi gì.
Dù sao mạng nhỏ là của bản thân mình, tu hành một mạch đến cảnh giới Hợp Đạo đâu có dễ dàng.
Thế công của kẻ địch mãnh liệt như thế, ai xông lên đầu tiên làm chim đầu đàn, tất nhiên phải đối mặt với vây công.
Lỡ như bỏ mạng thì làm sao bây giờ?...
Tình hình khách quan của Vạn Tiên Minh cũng tạo ra các tu sĩ gần như hoàn toàn nhất trí suy nghĩ.
Điều này cũng dẫn tới chuyện Lý Phàm đang thao túng trăm vạn thầm ma, trong phút chốc giống như tiến vào nơi không người, có ảo giác ngày càng ngạo nghễ.
Như thể sắp hái Vạn Tiên Minh như mặt trời ban trưa xuống.